Bệnh

Chia sẻ với những ai bị bệnh động kinh

Ngày đăng: 23-05-2015 | Lượt xem: 351

Bé My yêu của mình bị co giật và sau khi làm EEG (điện não đồ) thì được kết luận"bé bị động kinh"!! khỏi phải nói chắc mọi người đều đoán được mình đã trải qua 1 khoảng thời gian tồi tệ như thế nào phải không?

Nghe thật ghê sợ và... thật ra cũng ko hiểu gì lắm về nó, cảm giác của bạn khi nghe thấy phải ko? mình cũng thế, cho đến 1 ngày kia, bé My yêu của mình bị co giật và sau khi làm EEG (điện não đồ) thì đ kết luận"bé bị động kinh"!! khỏi phải nói chắc mọi người đều đoán được mình đã trải qua 1 khoảng thời gian tồi tệ như thế nào phải không?

Không biết bao nhiêu là lo âu, bao nhiêu là nước mắt và sau đó là bao nhiêu tgian để search web, ko kể là bao nhiêu gặp gỡ, trao đổi với các bsĩ. Thật sư, khi bé bị co giật mình cũng đã nghĩ đến nhưng ko bao giờ muốn điều này xảy ra cho con gái cưng của mình cả, vẫn cứ ráng níu kéo vào khả năng mong manh là bé bị hạ đường huyết (vì dạng co giật của bé My là chỉ bị giật tay phải thôi).

Thật ra bệnh động kinh cũng ko phải là vđề kinh khủng như cái tên của nó đã tạo ra trong tìm thức của chúng ta, y học ngày nay đã có rất nhiều tiến bộ trong việc điều trị và kiểm soát hiệu quả các cơn co giật bằng các loại thuốc chống co giật, các thế hệ thuốc mới cũng ít tác dụng phụ hơn.

Đây là những điều mình đã được bsĩ tư vấn và đọc trên internet, muốn chia sẻ với các mẹ 1 chút để mong mọi người đọc trang web này hiểu hơn 1 chút về bệnh động kinh và có cái nhìn... bình thường hơn về bệnh và những người bị bệnh động kinh.

Mình copy 1 đoạn giải thích về bệnh động kinh - epilepsy của www.epilepsy.org.uk cho mọi người tham khảo nhé, xin lỗi vì làm mất thời gian của các mẹ vì nó hơi dài nhé

“Those of us with epilepsy are just like everyone else, except we are prone to recurrent seizures. A seizure is caused by a temporary change in the way our brain cells work. (The old name for a seizure was a 'fit').

The brain is like a computer which consists of a vast network of nerve cells called neurons. Throughout our lives literally billions of electrical messages are fired between these cells, controlling every single thing we think, feel or do.

The body has its own inbuilt balancing mechanisms. These ensure that messages usually travel between nerve cells in an orderly way. However sometimes - quite without warning - an upset in brain chemistry causes the messages to become scrambled. When this happens the neurons fire off faster than usual and in bursts. It's this disturbed activity that triggers off a seizure.

During a seizure we may black out or experience a number of unusual sensations or movements. The whole thing usually only lasts a matter of seconds or minutes, after which our brain cells return to normal.”

Đại khái là bệnh động kinh là do những rối loạn phóng lực của các một số tế bào thần kinh (bình thường giữa các tế bào thần kinh này có 1 điện thế với nhau) làm xảy ra cơn co giật, bệnh nhân sẽ uống thuốc để kiểm soát, giảm thiểu các cơn co giật này (gọi là seizure), tuy nhiên cũng có những trhợp phải chấp nhận sống với việc thỉnh thoảng bị 1 cơn nếu ko đáp ứng thuốc (bsĩ của My nói), tại thời điểm xảy ra cơn co giật, có thể có người bị mất ý thức (loại này dễ xảy ra nguy hiểm cho người bệnh hơn) hoặc có thể có những động thái bất thường mà họ ko kiểm soát được, qua cơn co giật thì các tế bào não trở lại bình thường.

Hình như ở các nước phát triển bệnh ĐK được quan tâm nhiều hơn (các số liệu thống kê mình thấy trên mạng thì có khoảng xấp xỉ 1% dân số ở Anh và Mỹ bị ĐK), người bệnh ĐK vẫn có thể sống và sinh hoạt rất bình thường, đương nhiên là phải uống thuốc thường xuyên.

Điều mình cảm thấy lo lắng là ở VN hình như mọi người vẫn xem ĐK như 1 bệnh về... tâm thần bất ổn nên sợ rằng sau này bé My lớn lên sẽ gặp những khó khăn do định kiến sai lầm, những thái độ ko tốt, ko tích cực; chẳng hạn như mẹ của người yêu My sẽ nói với con mình là "bộ con hết người để lấy hay sao lại lấy con nhỏ bị động kinh đó?" :evil: lúc đó chắc là tội nghiệp cho My lắm nhỉ.

Chính vì thế có một số người khuyên mình giấu bệnh của con nhưng mình thấy đó ko phải là 1 cách hay, vì ko có sự thật nào mà giấu diếm mãi được, hơn nữa thực sự ĐK cũng ko phải là 1 bệnh ghê gớm gì để phải bị xa lánh, ghét bỏ, với lại giấu diếm cũng ko phải tính cách và phương châm sống open của mình;

Thế nên mình quyết định chọn cách "đương đầu với lũ", mình sẽ giáo dục cho My để con hiểu rõ về sức khoẻ của mình, để con có thể tự tin với chính mình và ko có gì phải xấu hổ về bệnh tật của mình.

Các mẹ có ủng hộ sự lựa chọn của mình ko? Dù nói cứng là như thế nhưng thật lòng mình vẫn cảm thấy rất buồn và lo lắng cho con gái bé bỏng lắm, mong nhận được sự chia sẻ của các mẹ nhiều lắm.

John's mom

Chào mẹ My,

Đọc bài của mẹ My xong thấy thương cho bé My lắm lắm. Nhưng dẫu sao mẹ My cũng đừng quá lo lắng nhé vì bây giờ y học đã phát triển nên việc khống chế được căn bệnh đấy không có gì là khó khăn cả.

Mình cũng đồng ý với mẹ My là không nên giấu diếm căn bệnh của My vì nếu mọi người xung quanh đều biết thì nếu không may bé bị lên cơn co giật thì xử lý được đúng bệnh và nhanh nhất, tránh những hậu quả đáng tiếc.

Bây giờ bé My chỉ mới bị thôi và đã phát hiện ra đúng bệnh và có phương pháp điều trị đúng thì bệnh sẽ không bị nặng thêm nữa đâu.

Mẹ My hãy vui vẻ lên để chăm sóc bé My thật tốt nhé.

hnm

Xin chân thành chia sẻ cùng bạn, con hơi ốm một chút, nhức đầu, sổ mũi mẹ đã thấy cuống lên rồi, huống hồ gì con bị bệnh gì đó. Thương cả gia đình My lắm.

Mình chỉ biết gửi lời động viên bạn thôi, còn kiến thức về bệnh động kinh thì mình.....mù tịt. Nhưng BS có nói cho bạn biết nguyên nhân vì sao mà bé bị & có cách gì phát hiện bệnh sớm hơn không (nếu trong trường hợp bé bị bẩm sinh)? Có các phương pháp trị liệu tích cực nào không?

Nói với bé cúng tốt, nhưng thái độ của bạn sẽ rất quan trọng, theo mình chính sự lo âu của bạn, của những người xung quanh là yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến tâm lý của bé. Bạn là người hiểu bé hơn cả, bạn cũng là người nắm nhiều thông tin về bệnh tình của bé, bạn hãy tham khảo ý kiến BS, rồi nếu cần nói với bé hãy nói bình tĩnh và nhẹ nhàng nhất.

Bạn hãy vững vàng lên nhé

Meo U

Xin chia sẻ với mẹ bé My. Mình đọc mà còn thấy thương My quá huống gì là mẹ My. Mình cũng chẳng có kiến thức gì về bệnh này, nhưng mình nghĩ vẫn có cơ hội chữa khỏi hẳn chứ? Còn nếu không thì mình cũng rất ủng hộ thái độ đương đầu của mẹ My. Có điều, mình nghĩ bây giờ mà nói với My thì quá sớm, bé chưa nhận thức được gì đâu, mà lại lo lắng, bất an nữa. Hãy cứ điều trị 1 thời gian, đến khi bé lớn đủ nhận thức thì hãy nói cũng không muộn.

Chúc mọi điều tốt lành cho gia đình bé My nhé.

Me Dau Xanh

Thương bé My quá! Trước đây bố mình cũng bị mắc bệnh này nên mình cũng hiều được phần nào tâm trạng của mẹ bé My.

Mình có một số note nhỏ bác sỹ dặn bố mình xin chia sẻ với mẹ bé My: nên ngủ đủ từ 8-10h/ ngày; ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng, uống thuốc chống bệnh theo chỉ định của bác sỹ và nhất thiết phải dùng đủ liều, lượng (tránh bị biến chứng).

Mẹ My đừng buồn, bé My sẽ vững vàng, tự tin để chiến thắng bệnh. Mẹ My hãy "quẳng gánh lo đi" để chăm sóc bé My nhé !

Nguyen Huong Giang

Thương bé My lắm. Mình nghĩ rằng lúc này, khi mẹ bé My đã hiểu rõ được bệnh ĐK và tình trạng riêng của bé thì đã bớt hoang mang và lo lắng nhiều rồi.

Theo như bạn nói thì bé My chỉ bị co giật ở cánh tay phải thôi nên mình nghĩ bé My chỉ ở dạng ĐK rất nhẹ.

Mình biết một trường hợp, con một chị bạn mình, bé 15 tháng tuổi cũng bị ĐK nhưng bé bị nặng hơn nhiều, lúc lên cơn, tròng mắt bé lác đi, đầu bé giật giật, nếu bé đang ngồi thì ngã ra ko phản ứng, có những lúc bé đang đứng chơi mà bị lên cơn, còn ngã phịch xuống đất, ko một chút phản ứng nào vì vậy mà bé còn bị va đập vào đồ đạc và nền đất nữa. Thương vô cùng !

Mình chỉ muốn hỏi thăm là mẹ My đã chọn phương thức điều trị và áp dụng cho bé chưa? Theo mình biết thì nếu chữa theo Tây y, bé sẽ phải uống thuốc rất lâu, tới 2,3 năm liền, mà phải uống liên tục không bỏ một ngày nào, chỉ cần bỏ 1 ngày thôi thì cả quãng thời gian uống thuốc trước đó coi như bỏ. Như vậy thì khó khăn và gian nan quá, vì trẻ con thì sáng nắng chiều mưa, nói dại bé ốm đến cơm, cháo, cho bé ăn còn khó huống chi đến uống thuốc.

Đứa cháu con ông anh trai mình cũng bị bệnh này từ khi 3 tuổi, bây giờ thì bé đã 7 tuổi rồi. Nhưng thể bệnh của bé thì nhẹ hơn nhưng cũng khó theo dõi hơn vì 1-2 năm bé mới bị lên cơn một lần, nhưng mỗi lần như vậy thì thương lắm.

Đợt vừa rồi anh trai mình cho cả nhà ra HN chơi (gia đình anh trai mình sống trong HCM), mình đã nghe theo chị bạn mình, dẫn bé đến một ông lang trên đường Thái Hà. Ông ấy nói đã từng chữa cho một số bé bị ĐK, có bé được chữa từ khi rất nhỏ mà tới nay bé học lớp 5, 6 gì đó mà chưa hề bị lại.

Với bé con chị bạn mình và với cháu mình thì kết quả chưa được kiểm chứng vì bé con chị bạn thì chị ấy chỉ cho uống vài thang thuốc + sừng tê giác (cái này mình sẽ nói sau) thì thấy bé ko bị nữa và chị ấy ngừng thuốc luôn (đợt đó bé này bị lên cơn nhiều lần trong ngày và ngày nào cũng bị lên cơn).

Sau đợt điều trị ngắn ngày đó thì chị ấy cho bé đi điện não đồ lại thì thấy não bé vẫn có những sóng lạ nên chị ấy lại chuyển sang cho uống thuốc tây kết hợp với sừng tê giác.

Cháu mình thì vẫn đang uống thuốc, được gần 2 tháng rồi. Bố mẹ bé quyết định là chỉ cho bé uống thuốc bắc 2 tháng thôi, sau đó đi điện não đồ lại và theo dõi và trước mắt duy trì uống sừng tê trong 2 tháng (= 1 miếng 30gr). Vì cháu mình rất lâu mới bị lên cơn, 2 năm nay bé chưa bị lại nên chưa thể kiểm chứng được hiệu quả của thuốc bắc. Cầu mong cho bé khỏi hẳn.

Về sưng tê, không biết bạn đã nghe nói đến tác dụng của sừng tê giác với bệnh ĐK chưa? Nó là một loại thuốc quý hiếm nên khá đắt, đợt vừa rồi nhà mình mua một miếng có 30gr thôi đã là 9 triệu rồi.

Sừng tê thì chữa được nhiều bệnh lắm, với ĐK thì nó làm cắt hẳn cơn động rất nhanh vì có tác dụng an thần rất rất tốt. Không chỉ các ông lang mà kể cả những bác sĩ cũng đã khẳng định công dụng này của sừng tê. Bác sĩ ở viện nhi còn nói với chị bạn mình là nhà có trẻ con nên có một miếng sừng tê, chẳng may bé có bị sốt cao, co giật thì chỉ cần mài ra rồi cho bé uống là sẽ cắt cơn giật ngay.

Mẹ My thử tìm hiểu rồi điều trị cho bé nhé. Mình nghĩ rằng nên điều trị ngay từ bây giờ khi bé còn nhỏ, bệnh ở thể nhẹ và bé vẫn còn trong tầm kiểm soát của mình. Khi bé lớn, đến tuổi đi học thì mình sẽ khó theo dõi, giám sát và điều trị bệnh hơn.

Trong thời gian này, bạn nên nói cho tất cả những người trực tiếp chăm sóc bé (ông bà, cô giáo, osin) về tình trạng bệnh của bé, những biểu hiện của bệnh và biện pháp cắt cơn động để mọi người kịp thời xử lý.

Chúc bé My sớm khỏi hẳn bệnh nhé.
Thương bé nhiều.

Echcom

Còn một vài điều đáng chú ý đối với những người bị bệnh DK này nữa, mình nêu ra đây để mẹ My chú ý cho My nhe: Đối với căn bệnh này, trạng thái tình cảm rất quan trọng, cần giữ gìn để người bệnh có tâm trạng bình ổn, tránh những thay đổi mạnh về tình cảm: vui quá, buồn quá, xúc động quá, mệt mỏi quá, lo lắng quá, kích thích quá, sợ hãi quá. Những tâm trạng trên có thể làm tăng cơn DK hoặc gây nên cơn co giật ngay lập tức, tuỳ từng trường hơp.

Bé My của bạn tuy bây giờ mới ở tình trạng bệnh rất nhẹ, nhưng cần được theo dõi chu đáo, tránh cho bé những hoạt động thể chất quá sức (nô đùa, hò hét, chạy nhảy, ), tăng cường rèn luyện về tâm trí (cái này chắc phải đợi My lớn một chút - có thể theo học những lớp dưỡng tâm như Yoga, hoặc dưỡng sinh - để chủ động tâm lý, điều hoà cơ thể). Hạnh có người quen bị bệnh này đấy, bác đó theo học các lớp dưỡng sinh, hít thở, ngồi thiền... bệnh đỡ rất nhiều.

Thương bé My nhiều nhiều, mong bé My nhanh khỏi bệnh.

trucmai

Rất thông cảm với Mẹ My và thương bé My vô cùng.

Mình cũng đã từng ở trong tâm trạng như của mẹ My nên rất hiểu. Con mình khi được hơn 1 tuổi thì bị ngã từ trên ghế ăn xuống đất (ghế ăn của người lớn nên rất cao). Sau đó bé khóc nhiều và lên cơn co giật, mất ý thức. 4h sau mình cho đi điện não đồ thì thấy có nhiều xung động lạ, nghi bé bị động kinh nên phải theo dõi. Lúc nhận kết quả mình cũng tan nát hết cả lòng, thương con và lo cho tương lai của bé vô cùng. Cả đêm hôm đó hầu như mình không dám ngủ, vừa theo dõi con vừa vạch kế họach đối phó với 'tai nạn' này như thế nào.

Cũng như mẹ Ếch còm đã nói rồi đó. Với bệnh này một điều vô cùng quan trọng là bệnh nhân phải giữ được một tâm trạng bình tĩnh trước tất cả những vấn đề xảy ra. Vì thế theo mình phương pháp giáo dục con cũng góp một phần rất quan trọng. T

hương yêu con vô cùng nhưng cần phải rèn cho con bản tính tự lập, tự vượt qua những khó khăn, đau đớn... bắt đầu từ những việc nhỏ, dần dần đến những việc lớn. Đến khi bé đã đủ lớn thì cho bé đi tập một lớp Yoga hoặc dưỡng sinh gì đó cũng rất tốt. Bé nhà mình thì rất may là đến lần thứ 2 điện não thì không thấy có hiện tượng lạ nữa.

Nhưng theo như mình hiểu thì bé My bị bệnh ở một thể trạng nhẹ, vì thế bạn đừng quá lo lắng. Rất nhiều bác sỹ nói là nếu uống thuốc và theo dõi thường xuyên, đến khi bé trưởng thành có thể sẽ hết. Nên bạn cố giữ tâm trạng bình thản, hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp vì nếu bạn lo lắng, bé rất có thể cảm nhận được, và nhớ là đừng bao bọc con, mình không thể bao bọc con cả đời mà cần hơn cả là tập cho con tự đối phó và vượt qua những khó khăn trong cuộc sống.

Mình thật tâm cầu mong cho bé My mau lành bệnh

Lily

 Thương bé My và bé nhà trucmai quá, và cả mẹ các bé nữa. Hi vọng là các bé bị nhẹ cộng với sự chăm sóc đặc biệt của mẹ thì bệnh chắc chắn cũng kiểm soát được. Mong là y học ngày càng tiến bộ thì bệnh cũng sẽ được chữa khỏi hoàn toàn. Chúc bé lành bệnh và chúc mẹ nhiều nghị lực để chăm sóc bé nhé!

MeMy

Cám ơn các mẹ đã chia sẻ với mình nhiều lắm. Bé My cũng đang được theo dõi và điều trị tích cực, hiện tại có vẻ đã kiểm soát được các cơn co giật nhưng vẫn phải theo dõi. Bé vẫn đi học bình thường và lại... bệnh viêm mũi họng nữa, vừa mới nghỉ học hết cả tuần trước, ba và mẹ và con trông y như somali, kinh khiếp hình như là có người có số nuôi con dễ dàng, có người thì lại nuôi con vất vả phải ko các mẹ?

Nhìn con người khác khoẻ mạnh, lớn phông phổng, bố mẹ nhàn hạ sao mà sung sướng quá, mình thấy "số sướng" là chỉ cần như thế thôi nhỉ, tiền bạc, vật chất, nhung lụa, thành đạt chỉ là... phù du, chỉ cầu mong sao cả nhà được mạnh khoẻ, nhất là con cái "hay ăn chóng lớn" là "sướng" thôi các mẹ nhỉ!?


Bệnh ĐK mình thấy theo dân gian cũng có nhiều bài chữa lắm, cũng có nhiều người mách cách này cách khác, có thể mình sẽ thử xem sao, nhưng thuốc tây thì vẫn phải kiên trì thôi chứ ko dám bỏ đâu, vì đúng như mẹ Giang nói đó, nếu ngưng thì xem như risky cả quá trình đã chữa và lại rất có thể làm xấu hơn tình trạng của bé nữa nên thôi thì phải ráng tập cho My "kỷ luật uống thuốc" thôi, nói thế chứ nhìn con tự giác bốc thuốc bỏ vào miệng uống mà cũng... đứt ruột hết các mẹ ơi

Me MinhHa

Thương bé My & bé nhà Truc Mai quá.

Nhưng mà bệnh đó thì cũng không phải lo quá đâu, nhà mình cũng có một đứa cháu gái bị bệnh này, cháu bây giờ đã khỏi hoàn toàn và đang học đại học. Quan trọng là bạn phải tuyệt đối tuân theo phác đồ điều trị của BS.

Đứa cháu mình hàng năm không bị lên cơn, bố mẹ thấy thế không hỏi BS mà tự động ngừng thuốc, thế là bị ngay. Đến khi cháu bị kinh nguyệt, thay đổi nội tiết hay sao đó là cháu khỏi hẳn ! Cả nhà mình ai cũng mừng !

Pham Hai Anh

Mình thành thật muốn chia sẻ mối lo lắng tới mẹ My và mẹ Trúc Mai. Mình sưu tầm được một số bài viết về căn bệnh này, hy vọng mẹ My, mẹ Mai và các mẹ có con nhỏ quan tâm.

Nhận diện bệnh động kinh

Trẻ mắc bệnh động kinh nhạy cảm với ánh sáng cần thận trọng khi xem ti vi.

Động kinh là hiện tượng tế bào thần kinh vỏ não phóng điện động kinh lặp đi lặp lại, biểu hiện bằng những cơn co giật hoặc vắng ý thức. Động kinh có thể không rõ nguyên nhân hoặc do u não, nhiễm độc não do thuốc, rối loạn chuyển hóa, hạ đường huyết, viêm não... gây nên.

Ai cũng có thể từng lên cơn co giật, nhưng đó chỉ là hoạt động quá mức và thoảng qua của một vùng vỏ não. Bệnh động kinh phải có những cơn co giật phát đi phát lại liên tục trong nhiều năm tháng. Động kinh không rõ nguyên nhân gọi là động kinh tiên phát vô căn, còn loại có thể xác định được nguyên nhân thì gọi là động kinh thứ phát.
Động kinh toàn thể: có hai loại là cơn động kinh lớn và nhỏ

Cơn lớn: người bệnh mất ý thức hoàn toàn và co giật trong vòng 5-10 phút. Cơn khởi phát rất đột ngột, bệnh nhân bỗng dưng kêu lên một tiếng rồi ngã vật ra. Bệnh diễn biến theo ba giai đoạn:

- Giai đoạn tăng trương lực: toàn thân co cứng, răng cắn vào lưỡi, giật rung, co giật đột ngột toàn thân.

- Giai đoạn thoái lui: người bệnh thở ầm ĩ, đôi khi đái dầm.

- Khi tỉnh dậy, bệnh nhân hoàn toàn không nhớ chuyện vừa xảy ra.

Cơn nhỏ: còn gọi là cơn vắng ý thức, thường gặp ở trẻ từ 4 đến 6 tuổi và mất đi ở tuổi dậy thì. Trẻ đột nhiên bị mất ý thức trong vài giây, bất động, mắt nhìn trừng trừng. Tuy nhiên, trẻ không bị ngã và không hay biết đang trải qua cơn động kinh.

Động kinh cục bộ: gồm động kinh đơn giản và động kinh phức tạp.

- Động kinh đơn giản: người bệnh không rối loạn ý thức, song bị rối loạn vận động (co giật chỉ hạn chế ở một vùng) và rối loạn cảm giác (hoang tưởng).

- Động kinh phức tạp: người bệnh có rối loạn ý thức, có biểu hiện tâm thần vận động đơn giản như nhai tóp tép, giậm chân; hoặc phức tạp như bỏ nhà ra đi mà không hay biết.

Cách chẩn đoán bệnh:

- Ghi điện não đồ

- Chụp cắt lớn vi tính não.

- Chụp não bằng cộng hưởng từ.

Cách điều trị:

- Cần đặt người bệnh nằm nghiêng về một bên, đặt bông vào giữa hai hàm răng để tránh cắn vào lưỡi khi lên cơn. Nếu cần có thể tiêm bắp thịt một ống Seduxen hoặc Phenonbarbital.

- Củng cố điều trị bằng các thuốc chống động kinh như Tegretol, Depakine… để tránh cơn tại phát.

- Người bệnh cần ngủ đủ và đúng giờ, kiêng rượu và các đồ uống pha rượu.

- Bệnh nhân mắc bệnh động kinh nhạy cảm với ánh sáng, xuất hiện cơn khi có ánh sáng nhấp nháy, cần trận trọng khi xem vô tuyến và làm việc với máy tính, trò chơi điện tử.

- Không chơi những môn thể thao nguy hiểm đến tính mạng như lặn sâu, leo núi, không lái xe tải nặng, không lái xe chở hành khách…

Giáo sư Phạm Gia Cường

trucmai

Cảm ơn tất cả các mẹ đã chia sẻ nỗi lo lắng với mình.

Nhưng có lẽ cũng cần đính chính là bé Mai nhà mình đã được khẳng định không phải bị bệnh động kinh, mặc dù bé đã 2 lần bị cơn co giật, nhưng lần thứ 2 đi điện não thì không thấy có gì bất thường.

Từ đó đến nay đã hơn 1 năm rồi, bé chưa hề bị lại. Có lẽ bé bị yếu thần kinh thì đúng hơn. Thế nên khi có một sự chấn động lớn (cả 2 lần bé đều bị ngã từ ghế ăn xuống), bé khóc nhiều nên dẫn đến chóang.

Mẹ mình nói ngày trước mình cũng mấy lần bị như thế, nguyên nhân là lúc mới 2 tháng, đi nhà trẻ bị ngã từ võng xuống. Vậy mà bây giờ mình cũng chưa có dấu hiệu gì cả! Chỉ khi nào con ốm đau thì mẹ mới trông như con điên, tóc tai bù xù thôi
Thấy mẹ bé My post lên bài này. Thương bé My quá nên mình chỉ muốn động viên mẹ My thôi.

Ai trải qua rồi thì mới thấy thật sự cảm thông với những người cùng cảnh ngộ (ý mình muốn nói là một sự cảm thông giống như nỗi đau của chính mình vậy).